Ly Thiên Đại Thánh

Quyển 3 - Chương 118: Lục Liễu sơn trang



Editor: Wave Literature

Bích Ba Thiên Long Mạnh Nhị Bích Ba lực, nội kình lâu dài, kéo dài không thôi.

Lúc này sử dụng Thần Long Ngự Thủy Quyết, sóng nước cuốn động, không ngừng bao phủ pháp thuật bên trong.

Theo thời gian dần dần trôi qua, sóng nước chẳng những không yếu, mà càng ngày càng mạnh hơn.

Phạm vi nó áp súc, cũng ngày càng nhỏ.

Từng tên hộ vệ của đội xe, bị sóng nước cuốn tới, không hề có sức chống cự ngã xuống đất, không biết sống chết thế nào.

Hai tên đồng tử kia, đã bị uy áp của Mạnh Nhị áp chế đến mức không thở nổi, ngã ngất trên đất.

Tám con tuấn mã kéo xa, bị thủy long quấn một cái, cơ thể nổ tung, máu tươi chảy giàn giụa, hí lên hai tiếng rồi mạng về suối vàng.

Máu tươi hòa vào trong thủy long, khiến cho thủy long lộ ra màu đỏ nhạt, sát khí càng thêm kinh người.

“Bành!”

Tất nhiên thùng xe xa hoa kia có trận pháp phòng ngự, lúc này sáng lấp lánh, nhưng dưới sự bao phủ của thủy long cuồn cuộn không ngừng ép sát vào, thì trận pháp cũng không trụ được bao lâu, kêu lên một tiếng ầm ầm rồi nứt toác ra.

Vị tiên sư ở trong xe, đã không còn phong độ như trước, sắt mặt tái nhợt, hai mắt lộ vẻ kinh hoảng, sắp bị thủy long cắn nuốt.

“Mạnh huynh, ngươi đừng giết hắn.”

Thứ Vô Sinh đột nhiên mở miệng: “Người này tên Triệu Khuếch, huynh trưởng của hắn là đệ tử của Huyền Thanh tiên tông, tuy hai người không hợp nhau, nhưng dù sao cũng không nên đắc tội, đừng khiến chuyện này trở nên phức tạp hơn.”

Tuy đang điều khiển thủy long đối địch, nhưng Mạnh Nhị vẫn biết Thứ Vô Sinh xuất hiện, vẫn nghe được câu chuyện của hai người bọn họ.

Lúc này nghe vậy cười cười, nói: “Sao vậy, môn chủ Sinh Tử Môn, mà cũng sợ đắc tội Huyền Thanh tiên tông?”

“Không phải là sợ hãi.”

Thứ Vô Sinh nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Mà là không cần. Huống hồ, Mạnh huynh còn sự nghiệp, không có tiêu dao tự tại như ta.”

“A…”

Mạnh Nhị than nhẹ một tiếng, thủy long đột nhiên rít gào, mở to miệng lớn, giương nanh múa vuốt há miệng nuốt về phía vị tiên sư kia.

“Không!”

Một tiếng kêu sợ hãi,

Rồi lại lập tức im bặt.

Người gọi Triệu Khuếch tiên sư chớp mắt, thủy long còn chưa tới người, đã bị hù cho bất tỉnh.

“Phế vật không có tác dụng!”

Mạnh Nhị hừ lạnh một tiếng, phất tay tản đi thủy long trong sân.

Chỉ thấy bọt nước bắn tung tóe, văng đầy khắp nơi này, sau đó hóa thành một dòng nước, chui vào bên hông Mạnh Nhị.

Ở bên hông của nó, có một cái hồ lô bằng ngọc nhỏ bằng ngón cái.

Hồ lô được làm bằng ngọc, sáng bóng, rõ ràng không lớn, nhưng lại có thể nuốt hết chỗ nước đang bắn tung tóe trên sân.

Rất rõ ràng, cái hồ lô này là một món huyết luyện pháp khí!

Sau đó Mạnh Nhị xoay người, chắp tay mới Thứ Vô Sinh: “Đã nghe qua đại danh của Thứ môn chủ, hôm nay mới được nhìn thấy, thật vinh dự!”

Giọng nói hắn khách khí, nhưng dường như mang theo một cảm giác xa cách, cơ thể của hắn, lại thể hiện ra sự đề phòng.

Hiển nhiên, đối mặt với vị được xưng là thiên hạ đệ nhất thích khách như Thứ Vô Sinh, trong lòng của hắn cũng không có thoải mái!

“Mạnh huynh khách khí.”

Thứ Vô Sinh tùy ý xua tay, cũng không để ý tới thái độ của đối phương, cất bước đi phía trước.

“Nơi này cách Lục Liễu sơn trang không xa, chúng ta đi cùng nhé?”

“Này…”

Mạnh Nhị và Tôn Hằng liếc mắt nhìn nhau, sau đó mới nhẹ nhàng gật đầu: “Cũng được.”

Chuyện quan trọng như vậy, muốn ăn, cũng không ăn lẻ được!

Ba người đều là hạng người võ nghệ cao cường, vận chuyển thân pháp, một bước đi được trăm thước, trong mắt người ngoài, tốc độ của bọn họ không khác gì thuấn di.

Mà một nhà hai người của quán rượu, lại đứng trước cửa, ngơ ngác nhìn ba người biến mất như bóng ma.

“Cha, chúng ta thế nào?”

“Còn có thể làm sao?”

Chủ tiệm cười khổ một tiếng: “Thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn, chúng ta đi thôi, dù sao cũng không nên ở đây.”

Trên con đường, có ba bóng người nhìn như di chuyển rất chậm chạp nhưng tốc độ lại kinh người bước tới.

“Thứ môn chủ.”

Tôn Hằng nghiêng đầu nói: “Ngươi có biết Lục Liễu sơn trang không?”

Nghe vậy, Mạnh Nhị đang đứng bên cạnh Thứ Vô Sinh, cũng dỏng tai lên.

“Lục Liễu sơn trang.”

Thứ Vô Sinh chắp tay sau lưng, không nhanh không chậm nói: “Nơi này ở Lục Liễu Sơn, Lục Liễu sơn trang mà người đời hay nhắc tới, chỉ là một nhà phú hộ bình thường muốn sống ở trong rừng núi thôi. Nơi mà chúng ta muốn đi, mới chính là Lục Liễu sơn trang, nằm ở sâu trong núi.”

“Chủ nhân của sơn trang họ Liễu, hai huynh đệ đều là người tu pháp, tu vi, đã gần tới luyện khí viên mãn, cũng là thế lực lớn nhất nơi này. Có điều bọn họ đã lớn tuổi, không còn khả năng đột phá cảnh giới!”

Đối với tin tức này, dường như Thứ Vô Sinh cũng không chắc chắn, ngừng một chút, mới tiếp tục nói: “Hai người này, trong Đăng Tiên Ti đều có địa vị không thấp, bọn họ che giấu rất kỹ, coi như ta dùng nhiều cách để tìm hiểu, cũng chỉ biết có vậy.”

Tôn Hằng gật đầu: “Đủ rồi!”

“Người của Đăng Tiên Ti?”

Mạnh Nhị hơi nghi ngờ, nói: “Đăng Tiên Ti muốn cử hành đại hội anh hùng, thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải lén lén lút lút, còn dặn ta là không được truyền ra bên ngoài?”

“Nếu như thù lao bọn họ cho quá mê người, sợ là ta đã không chạy đến đây rồi.”

“Người của Đăng Tiên Ti?”

“Thứ Vô Sinh quay đầu nhìn Mạnh Nhị, nói: “Xem ra Mạnh huynh chỉ được mời tới đây, nên còn không rõ chuyện bên trong.”

“Nhưng mà cũng không sao, dựa vào thực lực của Mạnh huynh, thì sẽ sớm hiểu tại sao.”

Mạnh Nhị đảo mắt nhìn Tôn Hằng, thấy vẻ mặt của hắn bình tĩnh, hiển nhiên cũng biết việc trong đó.

Nếu như người đưa tin phân chia, thì khả năng lớn nhất là phân chia theo thực lực.

Thứ Vô Sinh là thích khách cực hạn, nên không cần nhiều lời.

Mà Tôn Hằng có thể đè hắn xuống, cầm được thiếp mời, sợ là trong mắt người đưa tin, thực lực vị này còn mạnh hơn mình!

Đương nhiên, Mạnh Nhị cũng không biết, thiếp mời của Tôn Hằng là được người khác tặng.

“Đến rồi!”

Lúc này, phía trước có một ngọn núi xanh biếc, mây mù che đỉnh xuất hiện trước mặt ba người.

“Trận pháp?”

Tôn Hằng nhìn núi này, không khỏi nhẹ giọng nói.

Ba người đều là người đứng trên đỉnh của võ đạo, thần hồn mạnh mẽ, cảm giác với khí cơ ở bên ngoài cũng cực kỳ nhạy bén.

Ngọn núi này, bắt đầu từ giữa sườn núi, khí cơ liền trở nên có gì đó không đúng, khác xa với những ngọn núi bình thường khác.

Nếu như người thường đi vào núi này, mà không có người dẫn đường, thì khả năng rất cao sẽ bị mất phương hướng, lạc đường.

“Rất bình thường.”

Thứ Vô Sinh gật đầu: “Người tu pháp không thích tục khí, phong cảnh nơi này không tệ, nên khó tránh khỏi có người muốn lên núi ngắm cảnh, bọn họ lập một cái trận pháp, chiếm giữ nơi này, cũng là chuyện bình thường.”

“Ừ.”

Tôn Hằng gật đầu, ba người dừng lại dưới chân núi một chút, liền đi dọc theo con đường núi duy nhất, bước lên trên núi.

Đi đến sườn núi, hai bóng người xuất hiện chặn đường bọn họ.

“Ba vị, có mang theo thiếp mời không?”

Một người duỗi tay, khách khí nói.

Nghe vậy, Thứ Vô Sinh cong tay búng ra một cái, một tấm thiếp mời bay ra ngoài, được đối phương tiếp nhận bằng hai tay.

Tôn Hằng cũng mang theo thiếp mời, vật này đi cùng với bức thư mà Trương Tông Khẩu đưa, lập tức bắt chước Thứ Vô Sinh, đưa tới.

“Mời hai vị theo sư đệ ta lên núi!”

Người kia kiểm tra thiếp mời, sau đó khom người xuống, tránh ra một con đường.

Mà Mạnh Nhị, lại bị hắn ngăn lại: “Vị huynh đài này, nếu ngài muốn lên núi, thì phải chịu phiền một chút.”

Hắn phất tay, lập tức có ba người đi ra từ trong rừng núi.

Khí tức ba người này trầm trọng nặng nề, dù chưa đi vào tiên thiên, nhưng đã cảnh giới nội khí viên mãn, khí tức tương hợp với nhau, hiển nhiên tinh thông một môn công pháp liên thủ đánh hội đồng.

Nếu như ba người này ra tay, liên thủ lại với nhau, sợ đã không thua kém gì tiên thiên sơ kỳ cao thủ!

“Người không có thiếp mới, muốn tham gia Anh Hùng Yến, cần phải xông qua bảy cửa mà trang chủ thiết lập. Bảy cửa này, cửa sau khó hơn cưa trước, trong đó có võ đạo cao thủ, tiên sư tu pháp, hơn nữa xuất thủ không lưu tình.”

Người kia bật cười, mở miệng hỏi Mạnh Nhị: “Huynh đài, ngươi muốn xông cửa sao?”

Mạnh Nhị không có trả lời hắn, mà cười cười chắp tay với hai người Tôn Hằng: “Xem ra, tại hạ tới chậm hơi hai vị một bước.”

“Không sao!”

Thứ Vô Sinh gật đầu: “Chúng ta ở trong sơn trang đợi Mạnh huynh.”

Tôn Hằng chớp mắt, nhưng không có nói thêm cái gì.

Chủ nhân của cái sơn trang này, muốn thông qua cái đại hội anh hùng, lựa chọn ra những người ưu tú để chặn giết hoàng tử Lương quốc.

Mà chuyện này, đối với Mạnh Nhị mà nói, đến cùng là tốt hay xấu, còn rất khó nói!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.